Chúng ta đang sống trong một thời kỳ mà ẩm thực không chỉ đơn thuần là “ăn để sống”, mà đã trở thành một phong cách sống, một lựa chọn văn hóa, và thậm chí là một triết lý phát triển bền vững.
Là một người đã bước chân vào ngành ẩm thực từ bàn tay trắng, tôi đã nhìn thấy – và cảm nhận rất rõ – sự chuyển mình mạnh mẽ của ngành này trong vài năm trở lại đây. Đằng sau mỗi món ăn, giờ đây không chỉ là hương vị, mà còn là sức khỏe, cảm xúc, công nghệ, lối sống và câu chuyện con người.
🥗 1. Khi “ăn ngon” không còn đủ, người ta cần “ăn lành”
Người tiêu dùng ngày nay không chỉ chọn món ăn ngon, mà còn quan tâm đến:
-
Nguồn gốc nguyên liệu: sạch, rõ ràng, hữu cơ.
-
Cách chế biến: hạn chế dầu mỡ, dùng nguyên liệu tươi, giữ trọn dinh dưỡng.
-
Tác động đến sức khỏe lâu dài: đường huyết, tim mạch, cân nặng…
Tôi từng thử nghiệm mô hình bữa ăn lành mạnh giao tận nhà, và điều khiến tôi bất ngờ không phải là doanh thu, mà là sự đồng cảm của khách hàng. Họ không chỉ mua đồ ăn, họ mua một cam kết sống tử tế với bản thân và gia đình.
🏡 2. Món ăn truyền thống trở lại – nhưng cần một linh hồn mới
Tôi yêu những món cơm quê, canh chua, cá kho, chè bắp… nhưng nếu cứ bê nguyên cách nấu xưa vào mô hình kinh doanh hôm nay thì rất dễ tụt hậu.
Khách hàng bây giờ cần một không gian gợi ký ức, một câu chuyện để đồng cảm, một sự chỉn chu từ hình ảnh đến cảm xúc.
Ẩm thực hiện đại không bỏ gốc – mà nâng tầm cái gốc bằng tình yêu và trí tuệ.
💡 3. Công nghệ: Người đồng hành thầm lặng nhưng quyền lực
Chúng ta có thể nấu ngon, phục vụ tốt, nhưng nếu không có hệ thống quản lý, không có nền tảng đặt hàng – giao hàng – chăm sóc khách hàng… thì rất khó để mở rộng và bền vững.
Làm chủ một thương hiệu ẩm thực hôm nay đòi hỏi chúng ta phải học cách “quản trị doanh nghiệp” song song với “đứng bếp”. Đó là lý do vì sao tôi luôn nhấn mạnh với đội ngũ rằng:
“Kinh doanh ẩm thực không phải là mở một quán ăn. Đó là hành trình xây dựng một hệ sinh thái cảm xúc, chất lượng và niềm tin.”
📦 4. Nhượng quyền: Con dao hai lưỡi
Tôi đã từng thất bại với một mô hình nhượng quyền, chỉ vì tôi không đủ tài liệu, không chuẩn hóa được quy trình, và người nhận quyền không hiểu được linh hồn thương hiệu.
Sau này, tôi học được rằng:
-
Không có bản hướng dẫn vận hành chi tiết, mọi thứ sẽ vỡ vụn.
-
Không có câu chuyện thương hiệu rõ ràng, người ta sẽ chỉ bắt chước phần vỏ.
-
Không có giá trị cốt lõi vững chắc, thì dễ bán nhưng khó bền.
Tôi đã ngồi viết lại toàn bộ bộ tài liệu vận hành, đào tạo đội nhóm từng chút một – không phải để bán thương hiệu, mà là để bảo vệ nó khi bước ra ngoài thế giới.
💚 5. Và trên hết: Người làm ẩm thực cần trái tim
Ngành này cực nhọc. Cơm nước bếp núc chẳng nhẹ nhàng như người ta tưởng.
Nhưng nếu bạn có một trái tim đủ ấm, bạn sẽ thấy:
👉 Mỗi bữa ăn là một cách chữa lành.
👉 Mỗi khách hàng là một mối nhân duyên.
👉 Mỗi hành trình khởi nghiệp là một tập truyện ngắn đầy dư vị.
📌 Kết
Nếu bạn đang ấp ủ mở một quán ăn nhỏ, một thương hiệu đồ ăn sạch, hay chỉ đơn giản là một bếp online phục vụ bữa cơm văn phòng – hãy tin rằng bạn đang làm một điều ý nghĩa cho đời sống này.
Và nếu bạn cần một người đồng hành để định hình thương hiệu, chia sẻ kinh nghiệm hay thậm chí chỉ là… một lời khích lệ — tôi ở đây. Là người từng đi qua những lò than cháy đỏ, tôi hiểu:
Ẩm thực là một hành trình tử tế, từ người nấu đến người ăn – và ngược lại.
Bạn muốn mình tiếp tục phát triển các bài blog theo từng chủ đề như:
-
Câu chuyện start-up một quán ăn từ số 0?
-
Những bài học từ thất bại khi mở nhà hàng?
-
Bí quyết xây dựng menu hấp dẫn?
-
Cách làm thương hiệu cá nhân trong ngành ẩm thực?
Hãy nói mình biết nhé